霜天杂兴

宋代 陆游
少学愚公一味愚,暮年仍似病相如。 闲吟寄友惟生纸,草具留僧只野蔬。 雨涩溪流殊未足,霜高木叶已无余。 潭州丞相怜衰疾,细字时收尺素书。
shǎo xué gōng wèi   nián réng shì bìng xiàng
xián yín yǒu wéi shēng zhǐ   cǎo liú sēng zhǐ shū
liú shū wèi   shuāng gāo
tán zhōu chéng xiàng lián shuāi   shí shōu chǐ shū