霜天晓角(夜饮武将家,有歌霜天晓角者,声调凄婉,戏为赋之)

宋代 韩元吉
几声残角。月照梅花薄。花下有人同醉,风满槛、波明阁。 夜寂香透幕。酒深寒未著。莫把玉肌相映,愁花见、也羞落。
shēng cán jiǎo yuè zhào méi huā báo huā xià yǒu rén tóng zuì   fēng mǎn kǎn míng
xiāng tòu jiǔ shēn hán wèi zhù xiāng yìng   chóu huā jiàn xiū luò