霜天晓角 梅

宋代 范成大
晚晴风歇,一夜春威折。 脉脉花疏天淡, 云来去,数枝雪。 胜绝,愁亦绝。 此情谁共说。 惟有两行低雁, 知人倚、画楼月。
wǎn qíng fēng xiē   chūn wēi shé
huā shū tiān dàn  
yún lái   shù zhī xuě
shèng jué   chóu jué
qíng shuí gòng shuō
wéi yǒu liǎng xíng yàn  
zhī rén huà lóu yuè