霜天晓角

宋代 张抡
晓风摇幕。_枕闻残角。霜月可窗寒影,金猊冷、翠衾薄。 旧恨无处著,新愁还又作。夜夜单于声里,灯花共、泪珠落。
xiǎo fēng yáo 。_   _ zhěn wén cán jiǎo shuāng yuè chuāng hán yǐng   jīn lěng cuì qīn báo
jiù hèn chǔ zhù   xīn chóu hái yòu zuò chán shēng   dēng huā gòng lèi zhū luò