霜花腴 山园对菊怀晦闻

清代 陈洵
带松径曲,噀雨香,依然旧赏花尊。招隐山泉,著寒衣袂,秋空四眺无邻。 岁华苦辛,但去来、风蝶逡巡。便闲闲、过了重阳,素心惟有独醒人。 休道故园清事,对荒台落日,帽底篱根。逢节家遥,量金身贵,芳华共惜能贫。 雁回断闻。想泛红、不渡疲津。寄相思、意亦无多,枕囊留梦熏。
dài sōng jìng   xùn xiāng   rán jiù shǎng huā zūn zhāo yǐn shān quán zhù   hán mèi qiū   kōng tiào lín    
suì huá xīn   dàn lái fēng dié qūn xún biàn xián xián 便 guò le chóng yáng xīn wéi   yǒu xǐng rén        
xiū dào yuán qīng shì   duì huāng tái luò   mào gēn féng jié jiā yáo liàng   jīn shēn guì fāng   huá gòng néng pín    
yàn huí duàn wén xiǎng fàn hóng jīn xiāng duō zhěn náng liú mèng   xūn