霜寒不能出户偶书

宋代 陆游
垂老仍多病,浓霜得快晴。 犹能挼菊醉,但负探梅行。 篝火烘裘暖,油窗泼眼明。 小儿殊可喜,和我读书声。
chuí lǎo réng duō bìng   nóng shuāng kuài qíng  
yóu néng ruá zuì   dàn tàn méi xíng  
gōu huǒ hōng qiú nuǎn   yóu chuāng yǎn míng  
xiǎo ér shū   shū shēng