孀妇吟

明代 王恭
开箧见珠翠,思君前日情。祗言恩爱长相顾,岂误音容隔死生。 东流逝水何时返,倏忽青天綵云散。铜镜妆台不复窥,罗襦绣被荒尘满。 月明穗帐凉如水,灯火荧荧照虚位。寂寞空帘鹊影閒,萧条穷巷虫声碎。 东邻车马如云屯,西邻歌舞日纷纷。不羡他家夫妇好,宁甘守节在君门。 新坟峨峨倚山麓,春去秋来草应绿。夜半伤心不忍啼,天明独抱孤儿哭。
kāi qiè jiàn zhū cuì   jūn qián qíng zhī yán ēn ài zhǎng xiàng   yīn róng shēng
dōng liú shì shuǐ shí fǎn   shū qīng tiān cǎi yún sàn tóng jìng zhuāng tái kuī   luó xiù bèi huāng chén mǎn
yuè míng suì zhàng liáng shuǐ   dēng huǒ yíng yíng zhào wèi kōng lián què yǐng xián   xiāo tiáo qióng xiàng chóng shēng suì
dōng lín chē yún tún   西 lín fēn fēn xiàn jiā hǎo   níng gān shǒu jié zài jūn mén
xīn fén é é shān   chūn qiū lái cǎo yīng 绿 bàn shāng xīn rěn   tiān míng bào ér