霜风

宋代 王令
霜风裂寒窗,余响到我床。 闻鼠有啮声,不省何物伤。 儿呼须我起,顾无灯烛光。 伏枕置所念,去梦通扶桑。
shuāng fēng liè hán chuāng   xiǎng dào chuáng  
wén shǔ yǒu niè shēng   xǐng shāng  
ér   dēng zhú guāng  
zhěn zhì suǒ niàn   mèng tōng sāng