【双调】折桂令 春闺

元代 李致远
柳阴深黄鸟绵蛮,勤惜韶华,似罢红悭。绣草花飞,分香蝶闹,感旧人闲。 奇兵破愁城酒盏,离情纟全恨锁眉山。沉水烧残,绣被熏兰,只是春寒。 山居 枕琴书睡足柴门,时有清风,为扫红尘。林鸟呼名,山猿逐妇,野兽窥人, 唤稚子涤壶洗樽,致邻僧贳酒论文。全我天真,休问白鱼,且醉白云。 读史 慨西风壮志阑珊,莫泣途穷,便可身闲。贾谊南迁,冯唐老去,关羽西还。 但愿生还玉关,不将剑斩楼兰。转首苍颜,好觅菟裘,休问天山。 秋景 秋声先到梧桐,挂雨雌霓,拂槛雄风。几点青山,一泓素月,满地丹枫。肠 缕断情欺醉容,漏声迟霜满愁红。长笛声中,罨画楼东,泪洒征鸿。
liǔ yīn shēn huáng niǎo mián mán   qín sháo huá   shì hóng qiān xiù cǎo huā fēi   fēn xiāng dié nào   gǎn jiù rén xián
bīng chóu chéng jiǔ zhǎn   qíng quán hèn suǒ méi shān chén shuǐ shāo cán   xiù bèi xūn lán   zhǐ shì chūn hán 。      shān
zhěn qín shū shuì chái mén   shí yǒu qīng fēng   wèi sǎo hóng chén lín niǎo míng   shān yuán zhú   shòu kuī rén  
huàn zhì zūn   zhì lín sēng shì jiǔ lùn wén quán tiān zhēn   xiū wèn bái   qiě zuì bái yún 。      shǐ
kǎi 西 fēng zhuàng zhì lán shān   qióng   biàn 便 shēn xián jiǎ nán qiān   féng táng lǎo   guān 西 hái
dàn yuàn shēng huán guān   jiāng jiàn zhǎn lóu lán zhuǎn shǒu cāng yán   hǎo qiú   xiū wèn tiān shān 。      qiū jǐng
qiū shēng xiān dào tóng   guà   kǎn xióng fēng diǎn qīng shān   hóng yuè   mǎn dān fēng cháng
duàn qíng zuì róng   lòu shēng chí shuāng mǎn chóu hóng cháng shēng zhōng   yǎn huà lóu dōng   lèi zhēng hóng 鸿