【双调】新水令 春情

元代 程景初
落红满地暮春天,另一番蜂愁蝶怨。愁切切,恨绵绵。待要团圆,除非梦中 见。 【驻马听】小小亭轩,燕子来时帘未卷。深庭小院,杜鹃啼处月空圆。金钗 拨尽玉炉烟,香尘渍满琵琶面。谁共言?何时枕匾黄金钏? 【乔牌儿】日高犹自眠,病体尚嫌倦。细将往事思量遍,越无心整翠钿。 【落梅风】鸾钗断,凤髻偏,腻残妆泪痕满面。隔纱窗消声儿唤玉莲,那人 儿敢有些爻变。 【离亭宴煞】桃腮湿胭脂浅,榴裙摺皱香罗软,这相思教人怎遣?分开翡 翠巢,掂损螳螂玉,空锁鸳鸯殿。十分人怎禁两叶眉难展?有愁烦万千。羞栽并 蒂莲,懒整合欢带,怕见双飞燕。情书附锦鳞,佳音凭黄犬,何处也风流少年? 我将魂魄梦中寻,只恐怕阳台路儿远。
luò hóng mǎn chūn tiān   lìng fān fēng chóu dié yuàn chóu qiē qiē   hèn mián mián dài yào tuán yuán   chú fēi mèng zhōng
jiàn
zhù tīng xiǎo xiǎo tíng xuān   yàn lái shí lián wèi juǎn shēn tíng xiǎo yuàn   juān chù yuè kōng yuán jīn chāi
jǐn yān   xiāng chén mǎn pa miàn shuí gòng yán   shí zhěn biǎn huáng jīn chuàn  
qiáo pái ér gāo yóu mián   bìng shàng xián juàn jiāng wǎng shì liáng biàn   yuè xīn zhěng cuì diàn
luò méi fēng luán chāi duàn   fèng piān   cán zhuāng lèi hén mǎn miàn shā chuāng xiāo shēng ér huàn lián   rén
ér gǎn yǒu xiē yáo biàn
tíng yàn shā táo sāi   shī 湿 yān zhī qiǎn   liú qún zhé zhòu xiāng luó ruǎn   zhè xiāng jiào rén zěn qiǎn   fēn kāi fěi
cuì cháo   diān sǔn táng láng   kōng suǒ yuān yāng diàn 殿 shí fēn rén zěn jìn liǎng méi nán zhǎn   yǒu chóu fán wàn qiān xiū zāi bìng
lián   lǎn zhěng huān dài   jiàn shuāng fēi yàn qíng shū jǐn lín   jiā yīn píng huáng quǎn   chǔ fēng liú shào nián  
jiāng hún mèng zhōng xún   zhǐ kǒng yáng tái ér yuǎn