【双调】落梅引

元代 张养浩
门外山无数,亭中春有余,但沉吟早成诗句。笑九皋禽也能相媚妩,驾白云半空飞去。野鹤才鸣罢,山猿又复啼,压松梢月轮将坠。响金钟洞天人睡起,拂不散满衣云气。 山隔红尘断,云随白鸟飞,只这的便是老夫心事。休夸子房并范蠡,肯回头古人也容易。野水明于月,沙鸥闲似云,喜村深地偏人静。带烟霞半山斜照影,都变做满川诗兴。 流水高低涧,断云远近山,爱园林翠红相间。对诗人怎不教天破悭,四周围水云无限。入室琴书伴,出门山水围,别人不能够尽皆如意。每日乐陶陶辋川图画里,与安期羡门何异?
mén wài shān shù   tíng zhōng chūn yǒu   dàn chén yín zǎo chéng shī xiào jiǔ gāo qín néng xiāng mèi   jià bái yún bàn kōng fēi cái míng   shān yuán yòu   sōng shāo yuè lún jiāng zhuì xiǎng jīn zhōng dòng tiān rén shuì   sàn mǎn yún
shān hóng chén duàn   yún suí bái niǎo fēi   zhǐ zhè de biàn 便 shì lǎo xīn shì xiū kuā fáng bìng fàn   kěn huí tóu rén róng shuǐ míng yuè   shā ōu xián shì yún   cūn shēn piān rén jìng dài yān xiá bàn shān xié zhào yǐng   dōu biàn zuò mǎn chuān shī xìng
liú shuǐ gāo jiàn   duàn yún yuǎn jìn shān   ài yuán lín cuì hóng xiāng jiàn duì shī rén zěn jiào tiān qiān   zhōu wéi shuǐ yún xiàn shì qín shū bàn   chū mén shān shuǐ wéi   bié rén néng gòu jìn jiē měi táo táo wǎng chuān huà   ān xiàn mén