【雙調】落梅引

元代 張養浩
門外山無數,亭中春有餘,但沉吟早成詩句。笑九皋禽也能相媚嫵,駕白雲半空飛去。野鶴才鳴罷,山猿又復啼,壓松梢月輪將墜。響金鐘洞天人睡起,拂不散滿衣雲氣。 山隔紅塵斷,雲隨白鳥飛,只這的便是老夫心事。休夸子房並范蠡,肯回頭古人也容易。野水明於月,沙鷗閒似雲,喜村深地偏人靜。帶煙霞半山斜照影,都變做滿川詩興。 流水高低澗,斷雲遠近山,愛園林翠紅相間。對詩人怎不教天破慳,四周圍水雲無限。入室琴書伴,出門山水圍,別人不能夠盡皆如意。每日樂陶陶輞川圖畫裡,與安期羨門何異?
mén wài shān shù   tíng zhōng chūn yǒu   dàn chén yín zǎo chéng shī xiào jiǔ gāo qín néng xiāng mèi   jià bái yún bàn kōng fēi cái míng   shān yuán yòu   sōng shāo yuè lún jiāng zhuì xiǎng jīn zhōng dòng tiān rén shuì   sàn mǎn 滿 yún
shān hóng chén duàn   yún suí bái niǎo fēi   zhǐ zhè de biàn 便 shì lǎo xīn shì xiū kuā fáng bìng fàn   kěn huí tóu rén róng shuǐ míng yuè   shā ōu xián shì yún   cūn shēn piān rén jìng dài yān xiá bàn shān xié zhào yǐng   dōu biàn zuò mǎn 滿 chuān shī xìng
liú shuǐ gāo jiàn   duàn yún yuǎn jìn shān   ài yuán lín cuì hóng xiāng jiàn duì shī rén zěn jiào tiān qiān   zhōu wéi shuǐ yún xiàn shì qín shū bàn   chū mén shān shuǐ wéi   bié rén néng gòu jìn jiē měi táo táo wǎng chuān huà   ān xiàn mén