霜草

宋代 陆游
入冬已两旬,泽国霜始霣。 可怜青青草,一夕生意尽。 嗟予蒲柳姿,去日若飞隼。 草衰有复荣,我发宁再鬒?微官虽置散,束带终自悯。 渐退用妇言,千载付一哂。
dōng liǎng xún   guó shuāng shǐ yǔn  
lián qīng qīng cǎo   shēng jǐn  
jiē liǔ 姿   ruò fēi sǔn  
cǎo shuāi yǒu róng   níng zài zhěn   wēi guān suī zhì sàn   shù dài zhōng mǐn  
jiàn tuì 退 yòng yán   qiān zǎi shěn