寿家君克堂先生

宋代 包恢
良月四之日,景物何多奇。 露洗宇四静,月抹天一涯。 景星助月夜,光入清溪湄。 奎星照江南,人文良在兹。 昔为西长庚,梦与斯人期。 今为南极老,微云淡庞眉。 际此小春日,胜彼芳春时。 桃梅妙生意,微吐三五枝。 野垂黄金穟,人饱白玉粢。 芙容花成城,拔然凌霜姿。 暮开红菡萏,朝发白蜀葵。 菊见正中色,潇然疎竹篱。 不共众芳竞,独与晚岁宜。 时异物孤特,人生复何疑。 我翁在物表,清吟彻骨肌。 不以世间利,容易得涴伊。 今年七十二,浩然元不衰。 孤坐小阁上,台融融熙熙。 布衾纸帐间,莹若冰雪姿。 自从知止后,何思复保为。 但原主益圣,比肩皆皋夔。 东南盛仁气,不战屈四夷。 丰穰岁相似,赤子无啼饥。 得老太平世,仁帮非吾私。 负暄娱爱日,煮芹甘如饴。 无妄漫微疾,勿药喜自随。 近谈小命者,尝以行年推。 盛言天河水,一气木主治。 后来年尚多,康强被春祺。 儿曹心自喜,何幸如君词。 只今介翁寿,数尚逾期颐。 一百三四十,太古常不离。 拜手稽首原,永庇儿辈痴。
liáng yuè zhī   jǐng duō  
jìng   yuè tiān  
jǐng xīng zhù yuè   guāng qīng méi  
kuí xīng zhào jiāng nán   rén wén liáng zài  
wèi 西 cháng gēng   mèng rén  
jīn wèi nán lǎo   wēi yún dàn páng méi  
xiǎo chūn   shèng fāng chūn shí  
táo méi miào shēng   wēi sān zhī  
chuí huáng jīn suì   rén bǎo bái  
róng huā chéng chéng   rán líng shuāng 姿  
kāi hóng hàn dàn   cháo bái shǔ kuí  
jiàn zhèng zhōng   xiāo rán shū zhú  
gòng zhòng fāng jìng   wǎn suì  
shí   rén shēng  
wēng zài biǎo   qīng yín chè  
shì jiān   róng  
jīn nián shí èr   hào rán yuán shuāi  
zuò xiǎo shàng   tái róng róng  
qīn zhǐ zhàng jiān   yíng ruò bīng xuě 姿  
cóng zhī zhǐ hòu   bǎo wèi  
dàn yuán zhǔ shèng   jiān jiē gāo kuí  
dōng nán shèng rén   zhàn  
fēng ráng suì xiāng   chì  
lǎo tài píng shì   rén bāng fēi  
xuān ài   zhǔ qín gān  
wàng màn wēi   yào suí  
jìn tán xiǎo mìng zhě   cháng xíng nián tuī  
shèng yán tiān shuǐ   zhǔ zhì  
hòu lái nián shàng duō   kāng qiáng bèi chūn  
ér cáo xīn   xìng jūn  
zhī jīn jiè wēng shòu 寿   shù shàng  
bǎi sān shí   tài cháng  
bài shǒu shǒu yuán   yǒng ér bèi chī