诗赠竹庵静老人

宋代 孙觌
争名计身后,逐利了目前。道人一弹指,永断三生缘。 起灭水上沤,聚散风中烟。纷纷阅凋谢,东海今桑田。 缟发茁枯颅,秀眉覆两颧。已超人天上,遂拍佛祖肩。 茅斋立万竹,荫此碧玉椽。绿暗云扰扰,清涵露娟娟。 我老无家舍,馀地寄一廛。不辞供井硙,辛苦送华颠。
zhēng míng shēn hòu   zhú le qián dào rén tán zhǐ   yǒng duàn sān shēng yuán
miè shuǐ shàng ōu   sàn fēng zhōng yān fēn fēn yuè diāo xiè   dōng hǎi jīn sāng tián
gǎo zhuó   xiù méi liǎng quán chāo rén tiān shàng   suì pāi jiān
máo zhāi wàn zhú   yīn chuán 绿 àn yún rǎo rǎo   qīng hán juān juān
lǎo jiā shè   chán gōng jǐng wèi   xīn sòng huá diān