詩贈竹庵靜老人

宋代 孫覿
爭名計身後,逐利了目前。道人一彈指,永斷三生緣。 起滅水上漚,聚散風中煙。紛紛閱凋謝,東海今桑田。 縞發茁枯顱,秀眉覆兩顴。已超人天上,遂拍佛祖肩。 茅齋立萬竹,蔭此碧玉椽。綠暗雲擾擾,清涵露娟娟。 我老無家舍,餘地寄一廛。不辭供井磑,辛苦送華顛。
zhēng míng shēn hòu   zhú le qián dào rén tán zhǐ   yǒng duàn sān shēng yuán
miè shuǐ shàng ōu   sàn fēng zhōng yān fēn fēn yuè diāo xiè   dōng hǎi jīn sāng tián
gǎo zhuó   xiù méi liǎng quán chāo rén tiān shàng   suì pāi jiān
máo zhāi wàn zhú   yīn chuán àn yún rǎo rǎo   qīng hán juān juān
lǎo jiā shè   chán gōng jǐng wèi   xīn sòng huá diān