十月四日,同子文,克信,子潜,子直,材翁

宋代 杨万里
诚斋老子不柰静,偶拄乌藤出苔径。 独游无伴却成愁,群从同行还起兴。 每过一家添一人,须臾保社如烟云。 褰裳涉溪溪水浅,著屦度桥桥柱新。 蓬莱一点出尘外,南溪里在千花里。 芙蓉照波上下红,琅玗绕屋东西翠。 槿篱竹户重复重,鸡鸣犬吠青霞中。 蓬莱老仙出迎客,朱颜绿发仍方瞳。 餐菊为粮露为醑,染雾作巾云作屦。 欣然领客到仙家,行尽蓬莱日未斜。 更倾仙瓢酌仙酒,酒外瓢边亦何有。 偶看小树双团栾,碧琉璃叶黄金丸。 主人忍吃不忍摘,笑道未霜犹带酸。 小僮随我勇过我,不管仙翁惜仙果。 争挽风枝拣霜颗,争献满盘来飣坐。 隔水蓬莱看绝奇,蓬莱看水海如池。 主人劝客对绝境,不饮令侬怒生瘿。 何如寄下未尽瓢,留待早梅赏疏影。
chéng zhāi lǎo zi nài jìng   ǒu zhǔ téng chū tái jìng  
yóu bàn què chéng chóu   qún cóng tóng háng hái xìng  
měi guò jiā tiān rén   bǎo shè yān yún  
qiān cháng shè shuǐ qiǎn   zhù qiáo qiáo zhù xīn  
péng lái diǎn chū chén wài   nán zài qiān huā  
róng zhào shàng xià hóng   láng rào dōng 西 cuì  
jǐn 槿 zhú chóng zhòng   míng quǎn fèi qīng xiá zhōng  
péng lái lǎo xiān chū yíng   zhū yán 绿 réng fāng tóng  
cān wèi liáng wèi   rǎn zuò jīn yún zuò  
xīn rán lǐng dào xiān jiā   xíng jǐn péng lái wèi xié  
gèng qīng xiān piáo zhuó xiān jiǔ   jiǔ wài piáo biān yǒu  
ǒu kàn xiǎo shù shuāng tuán luán   liú li huáng jīn wán  
zhǔ rén rěn chī rěn zhāi   xiào dào wèi shuāng yóu dài suān  
xiǎo tóng suí yǒng guò   guǎn xiān wēng xiān guǒ  
zhēng wǎn fēng zhī jiǎn shuāng   zhēng xiàn mǎn pán lái dìng zuò  
shuǐ péng lái kàn jué   péng lái kàn shuǐ hǎi chí  
zhǔ rén quàn duì jué jìng   yǐn lìng nóng shēng yǐng  
xià wèi jǐn piáo   liú dài zǎo méi shǎng shū yǐng