十月七日晨起

宋代 张耒
山鸦鸣晓晴,寒日在蓬荜。 老人欣然起,构火温小室。 室中空无有,扫榻对像佛。 还观旧文字,尘土暗编帙。 一杯径就醉,四体寒若失。 隔窗即山麓,寒木鸣琴瑟。 江民旱累岁,流冗东就食。 蛈蝗食陈蔡,千里无草色。 客来谈世事,亹亹语千百。 客去深闭门,颓然无我责。
shān míng xiǎo qíng   hán zài péng  
lǎo rén xīn rán   gòu huǒ wēn xiǎo shì  
shì zhōng kōng yǒu   sǎo duì xiàng  
hái guān jiù wén   chén àn biān zhì  
bēi jìng jiù zuì   hán ruò shī  
chuāng shān   hán míng qín  
jiāng mín hàn lěi suì   liú rǒng dōng jiù shí  
tiě huáng shí chén cài   qiān cǎo  
lái tán shì shì   wěi wěi qiān bǎi  
shēn mén   tuí rán