十月二十一日夜

宋代 孔平仲
紞紞有如打两鼓,星河漫漫参在户。百鸟已栖人不行,西南汹汹有异声。 有若鬼神移山岳,又如战败百万兵。出门望见乃火起,椽落瓦裂咫尺鸣。 问之相去一里间,红光烁烁侵天明。长烟涌波月魄死,其间有物如撒星。 是时久旱水泉竭,高屋一燎如毛翎。小儿但知聚看笑,不知扰扰人纵横。 皇皇奔走最可念,耿耿不寝心飞惊。 明朝出视火起处,焦木颓垣不知数。白头老姥啼向天,叹息之声满行路。
dǎn dǎn yǒu liǎng   xīng màn màn cān zài bǎi niǎo rén xíng   nán 西 xiōng xiōng yǒu shēng    
yǒu ruò guǐ shén shān yuè   yòu zhàn bài bǎi wàn bīng chū mén wàng jiàn nǎi huǒ chuán   luò liè zhǐ chǐ míng    
wèn zhī xiāng jiān   hóng guāng shuò shuò qīn tiān míng cháng yān yǒng yuè   jiān yǒu xīng    
shì shí jiǔ hàn shuǐ quán jié   gāo liáo máo líng xiǎo ér dàn zhī kàn xiào   zhī rǎo rǎo rén zòng héng    
huáng huáng bēn zǒu zuì niàn   gěng gěng qǐn xīn fēi jīng  
míng cháo chū shì huǒ chǔ   jiāo tuí yuán zhī shù bái tóu lǎo xiàng tiān tàn   zhī shēng mǎn xíng