十月二十三中宵起赋杂诗十二章 其七
维林无静树,川亦无停流。万化倏生灭,道枢卒何求。
逐迹已瞠后,模想安能侔。一得以为公,千人千面眸。
恍惚似有物,微茫不可收。各守其诚素,任性乃可休。
wéi
维
lín
林
wú
无
jìng
静
shù
树
,
chuān
川
yì
亦
wú
无
tíng
停
liú
流
wàn
。
huà
万
shū
化
shēng
倏
miè
生
dào
灭
,
shū
道
zú
枢
hé
卒
qiú
何
求
。
zhú
逐
jì
迹
yǐ
已
chēng
瞠
hòu
后
,
mó
模
xiǎng
想
ān
安
néng
能
móu
侔
yī
。
de
一
yǐ
得
wéi
以
gōng
为
qiān
公
,
rén
千
qiān
人
miàn
千
móu
面
眸
。
huǎng
恍
hū
惚
shì
似
yǒu
有
wù
物
,
wēi
微
máng
茫
bù
不
kě
可
shōu
收
gè
。
shǒu
各
qí
守
chéng
其
sù
诚
rèn
素
,
xìng
任
nǎi
性
kě
乃
xiū
可
休
。