十月二十七得王江华信作

近现代 卢青山
穷秋寂历弥苍穹,横霜著树消残红。昨夜长风万里起,吹君一信如飘蓬。 崖中孤蛰栖寒虫,返往踯躅神迷蒙。犹有故人淡相忆,泣数行下奔山洪。 昔年箫剑飞霓虹,狗屠并肘龙蟠胸。岂有眼顾路旁子,燕歌浪谑长街中。 往者已往长流东,来者未来谁能同。后之视今今犹昔,早知来往皆虚空。 箫腐剑折谁为雄,稻粱日日趋凡庸。犹恐馀怀消不尽,夜夜浪掷玻璃盅。 时出溪石鱼虾丰,醉馀颓抚千年松。不意行到穷途住,依然一恸平生衷。 佳儿好妇抚相从,画棋敲钓何融融。勿学云溪迷路客,行年三十先成翁。
qióng qiū cāng qióng   héng shuāng zhù shù xiāo cán hóng zuó cháng fēng wàn   chuī jūn xìn piāo péng
zhōng zhé hán chóng   fǎn wǎng zhí zhú shén méng yóu yǒu rén dàn xiāng   shù háng xià bēn shān hóng
nián xiāo jiàn fēi hóng   gǒu bìng zhǒu lóng pán xiōng yǒu yǎn páng zi   yān làng xuè cháng jiē zhōng
wǎng zhě wǎng cháng liú dōng   lái zhě wèi lái shuí néng tóng hòu zhī shì jīn jīn yóu   zǎo zhī lái wǎng jiē kōng
xiāo jiàn zhé shuí wèi xióng   dào liáng fán yōng yóu kǒng huái 怀 xiāo jìn   làng zhì zhōng
shí chū shí xiā fēng   zuì tuí qiān nián sōng xíng dào qióng zhù   rán tòng píng shēng zhōng
jiā ér hǎo xiāng cóng   huà qiāo diào róng róng xué yún   xíng nián sān shí xiān chéng wēng