十月二十七得王江華信作

近現代 盧青山
窮秋寂歷彌蒼穹,橫霜著樹消殘紅。昨夜長風萬里起,吹君一信如飄蓬。 崖中孤蟄棲寒蟲,返往躑躅神迷濛。猶有故人淡相憶,泣數行下奔山洪。 昔年簫劍飛霓虹,狗屠並肘龍蟠胸。豈有眼顧路旁子,燕歌浪謔長街中。 往者已往長流東,來者未來誰能同。後之視今今猶昔,早知來往皆虛空。 簫腐劍折誰為雄,稻粱日日趨凡庸。猶恐餘懷消不盡,夜夜浪擲玻璃盅。 時出溪石魚蝦豐,醉餘頹撫千年松。不意行到窮途住,依然一慟平生衷。 佳兒好婦撫相從,畫棋敲釣何融融。勿學雲溪迷路客,行年三十先成翁。
qióng qiū cāng qióng   héng shuāng zhù shù xiāo cán hóng zuó cháng fēng wàn   chuī jūn xìn piāo péng
zhōng zhé hán chóng   fǎn wǎng zhí zhú shén méng yóu yǒu rén dàn xiāng   shù háng xià bēn shān hóng
nián xiāo jiàn fēi hóng   gǒu bìng zhǒu lóng pán xiōng yǒu yǎn páng zi   yān làng xuè cháng jiē zhōng
wǎng zhě wǎng cháng liú dōng   lái zhě wèi lái shuí néng tóng hòu zhī shì jīn jīn yóu   zǎo zhī lái wǎng jiē kōng
xiāo jiàn zhé shuí wèi xióng   dào liáng fán yōng yóu kǒng huái xiāo jìn   làng zhì zhōng
shí chū shí xiā fēng   zuì tuí qiān nián sōng xíng dào qióng zhù   rán tòng píng shēng zhōng
jiā ér hǎo xiāng cóng   huà qiāo diào róng róng xué yún   xíng nián sān shí xiān chéng wēng