试院求李唐臣画
有客携来白团扇,看君画出翠微峰。
忽然陂水变阴雾,便有松林吹晚风。
松林陂水静何极,何处归舟天际识。
韦侯直干傥不难,杜陵东绢那能惜。
yǒu
有
kè
客
xié
携
lái
来
bái
白
tuán
团
shàn
扇
,
kàn
看
jūn
君
huà
画
chū
出
cuì
翠
wēi
微
fēng
峰
。
。
hū
忽
rán
然
bēi
陂
shuǐ
水
biàn
变
yīn
阴
wù
雾
,
biàn
便
yǒu
有
sōng
松
lín
林
chuī
吹
wǎn
晚
fēng
风
。
。
sōng
松
lín
林
bēi
陂
shuǐ
水
jìng
静
hé
何
jí
极
,
hé
何
chǔ
处
guī
归
zhōu
舟
tiān
天
jì
际
shí
识
。
。
wéi
韦
hóu
侯
zhí
直
gàn
干
tǎng
傥
bù
不
nán
难
,
dù
杜
líng
陵
dōng
东
juàn
绢
nà
那
néng
能
xī
惜
。
。