試院求李唐臣畫

宋代 晁補之
有客攜來白團扇,看君畫出翠微峰。 忽然陂水變陰霧,便有松林吹晚風。 松林陂水靜何極,何處歸舟天際識。 韋侯直干儻不難,杜陵東絹那能惜。
yǒu xié lái bái tuán shàn   kàn jūn huà chū cuì wēi fēng
rán bēi shuǐ biàn yīn   biàn 便 yǒu sōng lín chuī wǎn fēng
sōng lín bēi shuǐ jìng   chǔ guī zhōu tiān shí
wéi hóu zhí gàn tǎng nán   líng dōng juàn néng