十一月十一日夜闻雨声

宋代 陆游
入冬殊未寒,尘土冒原野。 沟溪但枯萍,不闻清湍泻。 今夕复何夕,急雨鸣屋瓦。 岂惟宿麦长,分喜到菜把。 明朝开衡门,想见泥溅踝。 丰年傥可期,击壤歌豳雅。
dōng shū wèi hán   chén mào yuán  
gōu dàn píng   wén qīng tuān xiè  
jīn   míng  
wéi 宿 mài zhǎng   fēn dào cài  
míng cháo kāi héng mén   xiǎng jiàn jiàn huái  
fēng nián tǎng   rǎng bīn