十一月九日,夜梦与人论神仙道术,因作一诗八句。既觉,颇记其语,录呈子由弟。后四句不甚明了,今足成之耳

宋代 苏轼
析尘妙质本来空,更积微阳一线功。照夜一灯长耿耿,闭门千息自濛濛。 养成丹灶无烟火,点尽人间有晕铜。寄语山神停伎俩,不闻不见我何穷。
chén miào zhì běn lái kōng   gèng wēi yáng xiàn 线 gōng zhào dēng zhǎng gěng gěng   mén qiān méng méng
yǎng chéng dān zào yān huǒ   diǎn jìn rén jiān yǒu yūn tóng shān shén tíng liǎng   wén jiàn qióng