十一月九日,夜夢與人論神仙道術,因作一詩八句。既覺,頗記其語,錄呈子由弟。後四句不甚明了,今足成之耳

宋代 蘇軾
析塵妙質本來空,更積微陽一線功。照夜一燈長耿耿,閉門千息自濛濛。 養成丹灶無煙火,點盡人間有暈銅。寄語山神停伎倆,不聞不見我何窮。
chén miào zhì běn lái kōng   gèng wēi yáng xiàn gōng zhào dēng zhǎng gěng gěng   mén qiān méng méng
yǎng chéng dān zào yān huǒ   diǎn jìn rén jiān yǒu yūn tóng shān shén tíng liǎng   wén jiàn qióng