十一月二十夜梦子严外兄

宋代 王绅
自惭孤陋资,落落素少偶。缅怀骨肉亲,惟此知心友。 髫童藉师资,相期同白首。论情漆在胶,谈道杵投臼。 死生成契阔,意气竟谁负。今夕复何夕,重把平生手。 悲喜形笑谈,涕泗被唇口。始欣情思真,稍悟永诀久。 蕉鹿既莫凭,壑舟去难守。招䰟觅巫阳,孤月在钟阜。
cán lòu   luò luò shǎo ǒu miǎn huái 怀 ròu qīn   wéi zhī xīn yǒu
tiáo tóng shī   xiāng tóng bái shǒu lùn qíng zài jiāo   tán dào chǔ tóu jiù
shēng chéng kuò   jìng shuí jīn   zhòng píng shēng shǒu
bēi xíng xiào tán   bèi chún kǒu shǐ xīn qíng zhēn   shāo yǒng jué jiǔ
jiāo 鹿 píng   zhōu nán shǒu zhāo hún yáng   yuè zài zhōng