十一月二十七日夜梦楼居风雨中得句云卷帘看风树时亡妻亦在侧觉而有感续成一章

明代 李东阳
高楼坐连床,遥碧俯平渚。卷帘看风树,叶落沙上雨。 飘飘轻襟散,披历层轩举。寤寐平生欢,咫尺得晤语。 相逢隔晨暮,倏忽无定所。积雪遍中庭,钟情徒延伫。
gāo lóu zuò lián chuáng   yáo píng zhǔ juàn lián kàn fēng shù   luò shā shàng    
piāo piāo qīng jīn sàn   céng xuān mèi píng shēng huān zhǐ   chǐ    
xiāng féng chén   shū dìng suǒ xuě biàn zhōng tíng zhōng   qíng yán zhù