诗一首

宋代 康与之
越王山下千树梅,逐客年年走马来。 寒玉满村风色里,不受暖霭轻烟催。 故人千里复万里,折香欲寄生徘徊。 孤吟独醉常夜半,山月野风骑马回。
yuè wáng shān xià qiān shù méi   zhú nián nián zǒu lái  
hán mǎn cūn fēng   shòu nuǎn ǎi qīng yān cuī  
rén qiān wàn   zhé xiāng shēng pái huái  
yín zuì cháng bàn   shān yuè fēng huí