詩一首

宋代 康與之
越王山下千樹梅,逐客年年走馬來。 寒玉滿村風色里,不受暖靄輕煙催。 故人千里復萬里,折香欲寄生徘徊。 孤吟獨醉常夜半,山月野風騎馬回。
yuè wáng shān xià qiān shù méi   zhú nián nián zǒu lái  
hán mǎn 滿 cūn fēng   shòu nuǎn ǎi qīng yān cuī  
rén qiān wàn   zhé xiāng shēng pái huái  
yín zuì cháng bàn   shān yuè fēng huí