诗一首

宋代 黄庭坚
石磴层层鸟道斜,仙家楼阁锁烟霞。 丹砂已化黄金鼎,玉洞犹开白鹤花。 铁简有云神永护,金钟无韵鬼曾楂。 洞天福地阴阳合,胜事留传岂浪夸。
shí dèng céng céng niǎo dào xié   xiān jiā lóu suǒ yān xiá  
dān shā huà huáng jīn dǐng   dòng yóu kāi bái huā  
tiě jiǎn yǒu yún shén yǒng   jīn zhōng yùn guǐ céng zhā  
dòng tiān yīn yáng   shèng shì liú chuán làng kuā