詩一首

宋代 黃庭堅
石磴層層鳥道斜,仙家樓閣鎖煙霞。 丹砂已化黃金鼎,玉洞猶開白鶴花。 鐵簡有雲神永護,金鐘無韻鬼曾楂。 洞天福地陰陽合,勝事留傳豈浪夸。
shí dèng céng céng niǎo dào xié   xiān jiā lóu suǒ yān xiá  
dān shā huà huáng jīn dǐng   dòng yóu kāi bái huā  
tiě jiǎn yǒu yún shén yǒng   jīn zhōng yùn guǐ céng zhā  
dòng tiān yīn yáng   shèng shì liú chuán làng kuā