十一日三登峰顶

明代 释函是
何时何地独支藤,三上峰头尚有僧。风起烟销江练碧,云寒霜重石床冰。 平原返犊笛声远,古木留人月色增。万载清秋应共此,柴门深锁佛前灯。
shí zhī téng   sān shàng fēng tóu shàng yǒu sēng fēng yān xiāo jiāng liàn   yún hán shuāng zhòng shí chuáng bīng
píng yuán fǎn shēng yuǎn   liú rén yuè zēng wàn zài qīng qiū yīng gòng   chái mén shēn suǒ qián dēng