十一日三登峰頂
何時何地獨支藤,三上峰頭尚有僧。風起煙銷江練碧,雲寒霜重石床冰。
平原返犢笛聲遠,古木留人月色增。萬載清秋應共此,柴門深鎖佛前燈。
hé
何
shí
時
hé
何
dì
地
dú
獨
zhī
支
téng
藤
,
sān
三
shàng
上
fēng
峰
tóu
頭
shàng
尚
yǒu
有
sēng
僧
。
。
fēng
風
qǐ
起
yān
煙
xiāo
銷
jiāng
江
liàn
練
bì
碧
,
yún
雲
hán
寒
shuāng
霜
zhòng
重
shí
石
chuáng
床
bīng
冰
。
。
píng
平
yuán
原
fǎn
返
dú
犢
dí
笛
shēng
聲
yuǎn
遠
,
gǔ
古
mù
木
liú
留
rén
人
yuè
月
sè
色
zēng
增
。
。
wàn
萬
zài
載
qīng
清
qiū
秋
yīng
應
gòng
共
cǐ
此
,
chái
柴
mén
門
shēn
深
suǒ
鎖
fú
佛
qián
前
dēng
燈
。
。