食蟹

宋代 李纲
平生最爱梁溪居,溪头紫蟹几尺馀。持矛被甲意颇横,霜后直欲陵于菟。 端然秉炬可攻取,束缚健者归庖厨。双螯如臂自可饱,满腹膏液凝红酥。 每倾新酿为一醉,风味窃疑他所无。那知谪堕荒山里,乃有此物供臞儒。 客云来自九江郡,分以饷我良勤渠。轮囷初喜入盘馔,郭索想见行泥涂。 西风江岸芦苇枯,下田粳稻香且腴。朝魁把穟屡蜕壳,宜尔怪伟胸中都。 内黄疏封何足道,左手相持真可娱。流膏斫雪快一嚼,不复怅望思东吴。
píng shēng zuì ài liáng   tóu xiè chǐ chí máo bèi jiǎ héng shuāng   hòu zhí líng    
duān rán bǐng gōng   shù jiàn zhě guī páo chú shuāng áo bǎo mǎn   gāo níng hóng    
měi qīng xīn niàng wèi zuì   fēng wèi qiè suǒ zhī zhé duò huāng shān nǎi   yǒu gōng    
yún lái jiǔ jiāng jùn   fēn xiǎng liáng qín lún qūn chū pán zhuàn guō   suǒ xiǎng jiàn xíng    
西 fēng jiāng àn wěi   xià tián jīng dào xiāng qiě cháo kuí suì tuì   ěr guài wěi xiōng zhōng dōu    
nèi huáng shū fēng dào   zuǒ shǒu xiàng chí zhēn liú gāo zhuó xuě kuài jué   chàng wàng dōng