食蟹

宋代 李綱
平生最愛梁溪居,溪頭紫蟹幾尺餘。持矛被甲意頗橫,霜後直欲陵於菟。 端然秉炬可攻取,束縛健者歸庖廚。雙螯如臂自可飽,滿腹膏液凝紅酥。 每傾新釀為一醉,風味竊疑他所無。那知謫墮荒山里,乃有此物供臞儒。 客雲來自九江郡,分以餉我良勤渠。輪囷初喜入盤饌,郭索想見行泥塗。 西風江岸蘆葦枯,下田粳稻香且腴。朝魁把穟屢蛻殼,宜爾怪偉胸中都。 內黃疏封何足道,左手相持真可娛。流膏斫雪快一嚼,不復悵望思東吳。
píng shēng zuì ài liáng   tóu xiè chǐ chí máo bèi jiǎ héng shuāng   hòu zhí líng    
duān rán bǐng gōng   shù jiàn zhě guī páo chú shuāng áo bǎo mǎn   滿 gāo níng hóng    
měi qīng xīn niàng wèi zuì   fēng wèi qiè suǒ zhī zhé duò huāng shān nǎi   yǒu gōng    
yún lái jiǔ jiāng jùn   fēn xiǎng liáng qín lún qūn chū pán zhuàn guō   suǒ xiǎng jiàn xíng    
西 fēng jiāng àn wěi   xià tián jīng dào xiāng qiě cháo kuí suì tuì   ěr guài wěi xiōng zhōng dōu    
nèi huáng shū fēng dào   zuǒ shǒu xiàng chí zhēn liú gāo zhuó xuě kuài jué   chàng wàng dōng