时贤有爵高名重而不自由者再念閒居这可乐为

宋代 张镃
多幸因愚得养恬,林扃风变陡寒天。 杯传蕉叶温成酒,袄织梅花软入绵。 经室炉添羊胫炭,道床屏护鹧斑烟。 遥思病叟头如雪,冒冷遐征想自怜。
duō xìng yīn yǎng tián   lín jiōng fēng biàn dǒu hán tiān  
bēi chuán jiāo wēn chéng jiǔ   ǎo zhī méi huā ruǎn mián  
jīng shì tiān yáng jìng tàn   dào chuáng píng zhè bān yān  
yáo bìng sǒu tóu xuě   mào lěng xiá zhēng xiǎng lián