始闻夏蝉

唐代 韦应物
徂夏暑未晏,蝉鸣景已曛。一听知何处,高树但侵云。 响悲遇衰齿,节谢属离群。还忆郊园日,独向涧中闻。
xià shǔ wèi yàn   chán míng jǐng xūn tīng zhī chǔ   gāo shù dàn qīn yún
xiǎng bēi shuāi chǐ 齿   jié xiè shǔ qún hái jiāo yuán   xiàng jiàn zhōng wén