诗谈

宋代 赵孟坚
吾嗤彼云士,努力事诗妍。 竟日搜枯肠,抽黄对白间。 尔何无达观,跼促自缚缠。 不见渊明陶,有诗累百篇。 要以写吾心,出语如流泉。 采菊见南山,得句於悠然。 少陵动感慨,忠义胆所宣。 有时心境夷,亦复轻翩翩。 纤纤白云闲,无心游日边。 风石激而奇,奔迸生云烟。 讵以天然态,而事斧凿镌。 陶尔一觞酒,警尔心地偏。 少焉明月上,高挂西山巅。 听我曳杖歌,金石声撼天。
chī yún shì   shì shī yán  
jìng sōu cháng   chōu huáng duì bái jiān  
ěr guān   chán  
jiàn yuān míng táo   yǒu shī lèi bǎi piān  
yào xiě xīn   chū liú quán  
cǎi jiàn nán shān   de yōu rán  
shǎo líng dòng gǎn kǎi   zhōng dǎn suǒ xuān  
yǒu shí xīn jìng   qīng piān piān  
xiān xiān bái yún xián   xīn yóu biān  
fēng shí ér   bēn bèng shēng yún yān  
tiān rán tài   ér shì záo juān  
táo ěr shāng jiǔ   jǐng ěr xīn piān  
shǎo yān míng yuè shàng   gāo guà 西 shān diān  
tīng zhàng   jīn shí shēng hàn tiān