詩談

宋代 趙孟堅
吾嗤彼雲士,努力事詩妍。 竟日搜枯腸,抽黃對白間。 爾何無達觀,跼促自縛纏。 不見淵明陶,有詩累百篇。 要以寫吾心,出語如流泉。 採菊見南山,得句於悠然。 少陵動感慨,忠義膽所宣。 有時心境夷,亦復輕翩翩。 纖纖白雲閒,無心游日邊。 風石激而奇,奔迸生雲煙。 詎以天然態,而事斧鑿鐫。 陶爾一觴酒,警爾心地偏。 少焉明月上,高掛西山巔。 聽我曳杖歌,金石聲撼天。
chī yún shì   shì shī yán  
jìng sōu cháng   chōu huáng duì bái jiān  
ěr guān   chán  
jiàn yuān míng táo   yǒu shī lèi bǎi piān  
yào xiě xīn   chū liú quán  
cǎi jiàn nán shān   de yōu rán  
shǎo líng dòng gǎn kǎi   zhōng dǎn suǒ xuān  
yǒu shí xīn jìng   qīng piān piān  
xiān xiān bái yún xián   xīn yóu biān  
fēng shí ér   bēn bèng shēng yún yān  
tiān rán tài   ér shì záo juān  
táo ěr shāng jiǔ   jǐng ěr xīn piān  
shǎo yān míng yuè shàng   gāo guà 西 shān diān  
tīng zhàng   jīn shí shēng hàn tiān