室思诗六章 其四

魏晋 徐干
惨惨时节尽,兰叶凋复零。喟然长叹息,君期慰我情。 展转不能寐,长夜何绵绵。蹑履起出户,仰观三星连。 自恨志不遂,泣涕如涌泉。
cǎn cǎn shí jié jǐn   lán diāo líng kuì rán cháng tàn jūn   wèi qíng    
zhǎn zhuǎn néng mèi   cháng mián mián niè chū yǎng   guān sān xīng lián    
hèn zhì suí   yǒng quán