石霜见东吴诚上人

宋代 释德洪
我寻流水行,忽入霜华谷。山阴见幽人,目带湖山绿。 语温如春风,韵秀自拔俗。暗惊枯木堂,栖此一枝玉。 遥知夜窗深,雪响乱脩竹。宝书掩残红,佳眠正清熟。 逸想在西兴,清梦不容逐。觉来念行处,小诗欲收录。 诗成写乌丝,银钩夺人目。棐几著牙签,兴来还自读。
xún liú shuǐ xíng   shuāng huá shān yīn jiàn yōu rén   dài shān   绿  
wēn chūn fēng   yùn xiù àn jīng táng   zhī    
yáo zhī chuāng shēn   xuě xiǎng luàn xiū zhú bǎo shū yǎn cán hóng jiā   mián zhèng qīng shú    
xiǎng zài 西 xīng   qīng mèng róng zhú jué lái niàn xíng chǔ xiǎo   shī shōu    
shī chéng xiě   yín gōu duó rén fěi zhù qiān xīng   lái huán