石时亨饱山阁

宋代 楼钥
层层得好山,是处足饱看。 君真乐山者,心地尤平宽。 生长山水县,惯见青巑岏。 筑室欲饫赏,凭虚著危栏。 天亦遂君意,俾君老其间。 场屋早得名,晚始就一官。 官又不得进,甘心乐瓢箪。 官少家食多,知更几暑寒。 朝见山岚高,暮喜山云还。 山气日夕佳,秀色几可餐。 晴雨各变态,雪月更万端。 于山真属餍,清明流肺肝。 膏粱与刍豢,与世殊鹹酸。 久矣谢世纷,屏息专内观。 鬓无一茎白,八十颜如丹。 所得不既多,愈饱天不悭。 此阁本不华,何处无此山。 苟为名利驱,人境无相关。 吾乡山苦远,可望不可攀。 东楼快登眺,耸翠罗烟鬟。 年来勇欲归,匏系未许閒。 君索饱山诗,南明恍在前。 十年两访君,共醉苜蓿盘。 向时多名流,与君平生欢。 只今几人在,一见良独难。 叔度镇金陵,道衡处瀛壖。 旧游如晨星,相望可长叹。 归梦绕故丘,非晚再挂冠。 何当泛剡谿,往从子于盘。
céng céng hǎo shān   shì chù bǎo kàn  
jūn zhēn shān zhě   xīn yóu píng kuān  
shēng cháng shān shuǐ xiàn   guàn jiàn qīng cuán wán  
zhù shì shǎng   píng zhù wēi lán  
tiān suì jūn   jūn lǎo jiān  
chǎng zǎo míng   wǎn shǐ jiù guān  
guān yòu jìn   gān xīn piáo dān  
guān shǎo jiā shí duō   zhī gēng shǔ hán  
cháo jiàn shān lán gāo   shān yún hái  
shān jiā   xiù cān  
qíng biàn tài   xuě yuè gèng wàn duān  
shān zhēn shǔ yàn   qīng míng liú fèi gān  
gāo liáng chú huàn   shì shū xián suān  
jiǔ xiè shì fēn   bǐng zhuān nèi guān  
bìn jīng bái   shí yán dān  
suǒ de duō   bǎo tiān qiān  
běn huá   chǔ shān  
gǒu wèi míng   rén jìng xiāng guān  
xiāng shān yuǎn   wàng pān  
dōng lóu kuài dēng tiào   sǒng cuì luó yān huán  
nián lái yǒng guī   páo wèi xián  
jūn suǒ bǎo shān shī   nán míng huǎng zài qián  
shí nián liǎng fǎng 访 jūn   gòng zuì xu pán  
xiàng shí duō míng liú   jūn píng shēng huān  
zhī jīn rén zài   jiàn liáng nán  
shū zhèn jīn líng   dào héng chù yíng ruán  
jiù yóu chén xīng   xiāng wàng cháng tàn  
guī mèng rào qiū   fēi wǎn zài guà guān  
dāng fàn shàn 谿   wǎng cóng pán