世上吟

宋代 邵雍
世上偷闲始得闲,我生长在不忙间。 光阴有限同归老,风月无涯可慰颜。 坐卧边身唯水竹,登临满目但云山。 醉眠只就花阴下,转破花阴梦始还。
shì shàng tōu xián shǐ xián   shēng zhǎng zài máng jiān  
guāng yīn yǒu xiàn tóng guī lǎo   fēng yuè wèi yán  
zuò biān shēn wéi shuǐ zhú   dēng lín mǎn dàn yún shān  
zuì mián zhǐ jiù huā yīn xià   zhuǎn huā yīn mèng shǐ hái