诗三百三首 其一三三

唐代 寒山
之字何惶惶,卜居须自审。南方瘴疠多,北地风霜甚。 荒陬不可居,毒川难可饮。魂兮归去来,食我家园葚。
zhī huáng huáng   shěn nán fāng zhàng duō   běi fēng shuāng shén
huāng zōu   chuān nán yǐn hún guī lái   shí jiā yuán rèn