示能仁长老祖秀

宋代 胡寅
此世示可出,太虚无古今。 一尘绝点染,万象罗萧森。 白云从何来,舒卷亦无心。 流风散远影,花雨释重阴。 俄然际碧海,倏尔归遥岑。 方来讵可执,已去谁能寻。 何人知此意,鱼鸟徒高深。 道人乃如许,洒落湘之南。 冥鸿岂避弋,倦鹤亦投林。 昔年淮泗间,清誉喧佩簪。 石塔缝无际,盐官鼓无音。 衡山亦何有,神廪供爨鬵。 十年一纸衲,彩线穿金针。 上方万壑外,微笑开我襟。 幽怀久自契,俗虑何由侵。 攀萝共明月,流水写瑶琴。
shì shì chū   tài jīn  
chén jué diǎn rǎn   wàn xiàng luó xiāo sēn  
bái yún cóng lái   shū juàn xīn  
liú fēng sàn yuǎn yǐng   huā shì zhòng yīn  
é rán hǎi   shū ěr guī yáo cén  
fāng lái zhí   shuí néng xún  
rén zhī   niǎo gāo shēn  
dào rén nǎi   luò xiāng zhī nán  
míng hóng 鸿   juàn tóu lín  
nián huái jiān   qīng xuān pèi zān  
shí fèng   yán guān yīn  
héng shān yǒu   shén lǐn gòng cuàn qín  
shí nián zhǐ   cǎi xiàn 线 chuān 穿 jīn zhēn  
shàng fāng wàn wài   wēi xiào kāi jīn  
yōu huái 怀 jiǔ   yóu qīn  
pān luó gòng míng yuè   liú shuǐ xiě yáo qín