侍南轩先生卷云亭望岳麓积雪分韵得初作二字

宋代 许及之
新元既涉九,腊尾春未初。司寒励馀职,飞雪来庭除。 因风稀复密,潜阴惨还舒。瑞色入陇麦,祥膏润园蔬。 未足映书读,已宽带经锄。和气融比屋,所积惟林庐。 怅焉起遐观,未知问所如。南轩笑领客,操已敢作疏。 岂无门下生,不肯升篮舆。冲泥按徐辔,秀句生蹇驴。 卷云毕清集,湖山眇开予。蜿蜒翠麓中,万瓦参琼琚。 急扫供茗事,隔江竟烦渠。终日乐未央,不为食有鱼。 十韵分九人,其一固闰馀。并以属汰砾,敢下冯妇车。 屯云方杂沓,二白难踌躇。须公专吟笔,载赓仍屡书。
xīn yuán shè jiǔ   wěi chūn wèi chū hán zhí fēi   xuě lái tíng chú    
yīn fēng   qián yīn cǎn hái shū ruì lǒng mài xiáng   gào rùn yuán shū    
wèi yìng shū   kuān dài jīng chú róng suǒ   wéi lín    
chàng yān xiá guān   wèi zhī wèn suǒ nán xuān xiào lǐng cāo   gǎn zuò shū    
mén xià shēng   kěn shēng lán chōng àn pèi xiù   shēng jiǎn    
juǎn yún qīng   shān miǎo kāi wān yán cuì zhōng wàn   cān qióng    
sǎo gōng míng shì   jiāng jìng fán zhōng wèi yāng   wéi shí yǒu    
shí yùn fēn jiǔ rén   rùn bìng shǔ tài gǎn   xià féng chē    
tún yún fāng   èr bái nán chóu chú gōng zhuān yín zài   gēng réng shū