侍南軒先生捲雲亭望嶽麓積雪分韻得初作二字

宋代 許及之
新元既涉九,臘尾春未初。司寒勵餘職,飛雪來庭除。 因風稀復密,潛陰慘還舒。瑞色入隴麥,祥膏潤園蔬。 未足映書讀,已寬帶經鋤。和氣融比屋,所積惟林廬。 悵焉起遐觀,未知問所如。南軒笑領客,操已敢作疏。 豈無門下生,不肯升籃輿。沖泥按徐轡,秀句生蹇驢。 捲雲畢清集,湖山眇開予。蜿蜒翠麓中,萬瓦參瓊琚。 急掃供茗事,隔江竟煩渠。終日樂未央,不為食有魚。 十韻分九人,其一固閏餘。並以屬汰礫,敢下馮婦車。 屯雲方雜沓,二白難躊躇。須公專吟筆,載賡仍屢書。
xīn yuán shè jiǔ   wěi chūn wèi chū hán zhí fēi   xuě lái tíng chú    
yīn fēng   qián yīn cǎn hái shū ruì lǒng mài xiáng   gào rùn yuán shū    
wèi yìng shū   kuān dài jīng chú róng suǒ   wéi lín    
chàng yān xiá guān   wèi zhī wèn suǒ nán xuān xiào lǐng cāo   gǎn zuò shū    
mén xià shēng   kěn shēng lán 輿 chōng àn pèi xiù   shēng jiǎn    
juǎn yún qīng   shān miǎo kāi wān yán cuì zhōng wàn   cān qióng    
sǎo gōng míng shì   jiāng jìng fán zhōng wèi yāng   wéi shí yǒu    
shí yùn fēn jiǔ rén   rùn bìng shǔ tài gǎn   xià féng chē    
tún yún fāng   èr bái nán chóu chú gōng zhuān yín zài   gēng réng shū