食梨戏作

唐代 杨廉
鹅声鹢鹢梨百颗,多谢乡人远遗我。放鹅出笼且养之,爱渠日浴当清池。 梨择数颗呼爨仆,缊火爇薪为蒸熟。擎来去柄削其皮,软脆颇足充吾饥。 记得往年涉远道,南北两京梨最好。就中二美堪齐驱,雪梨香水天下无。 风滋露味生最上,熟之似员方竹杖。西江所产涩者多,间如嚼木齿欲讹。 是品只可令熟啖,不比两京熟味淡。噫嘻凡物皆有宜,岂独区区口腹梨。
é shēng bǎi   duō xiè xiāng rén yuǎn fàng é chū lóng qiě yǎng zhī ài   dāng qīng chí    
shù cuàn   yūn huǒ ruò xīn wèi zhēng shú qíng lái bǐng xuē ruǎn   cuì chōng    
de wǎng nián shè yuǎn dào   nán běi liǎng jīng zuì hǎo jiù zhōng èr měi kān xuě   xiāng shuǐ tiān xià    
fēng wèi shēng zuì shàng   shú zhī shì yuán fāng zhú zhàng jiāng 西 suǒ chǎn zhě duō jiān   jué chǐ 齿 é    
shì pǐn zhǐ lìng shú dàn   liǎng jīng shú wèi dàn fán jiē yǒu   kǒu